Kênh Tên Miền chuyên cung cấp tên miền đẹp, giá rẻ! Hãy liên hệ kỹ thuật: 0914205579 - Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ trong thời gian qua!
Monday, September 9, 2013

Chợ phiên Nghĩa Đô nằm ở bản Nà Đình, trung tâm của xã Nghĩa Đô đồng thời cũng là chợ trung tâm, nơi giao thoa kinh tế văn hóa giữa các xã Nghĩa Đô - Vĩnh Yên - Xuân Hòa - Tân Tiến (Bảo Yên - Lào Cai) và vùng giáp ranh Quang Bình (Hà Giang), nhiều khi có cả đồng bào ở Bắc Hà xuống.

< Chợ Nghĩa Đô đông vui và tấp nập vào chủ nhật hàng tuần.

Ngoài mục đích trao đổi mua bán, chợ phiên Nghĩa Đô còn là nơi giao lưu văn hóa của nhân dân các dân tộc Tày, Dao, Mông… ở những vùng lân cận. Ai đã một lần ghé thăm chợ phiên Nghĩa Đô hẳn sẽ không quên không khí tấp nập nơi đây.

Do chợ họp mỗi tuần một lần nên tất cả công việc mua bán, trao đổi, giao lưu được đồng bào ta gửi gắm hoàn toàn vào phiên chợ. Chính vì vậy, ngay từ sáng sớm đồng bào Mông từ Tân Tiến hăm hở dắt ngựa và thồ những sản phẩm do chính mình làm ra như: Mật ong, nấm hương, mộc nhĩ, thóc, ngô, đậu tương, rau, thổ cẩm, gà, vịt, lợn cắp nách, dê… xuôi dốc núi để đến chợ. Đồng bào người Dao ở Xuân Hòa ngược lên, đồng bào Tày ở Vĩnh Yên thì thong thả hơn vì cách chợ khoảng 3 - 4km. Vui hơn là đồng bào người Tày ở Quang Bình (Hà Giang) cũng sang chợ Nghĩa Đô rất đông và họ cũng mang theo những sản phẩm và vốn văn hóa của mình đến đây.

Từ các triền núi, bản Tày, bản Mông, bản Dao, người dân vùng cao đến chợ Nghĩa Đô và gùi theo những đặc sản của núi rừng, những sản vật của dân tộc mình có được do bàn tay lao động khéo léo của các mẹ các chị. Nào là măng, mộc nhĩ, nấm hương; kia là chút gạo nương thơm lựng, cả những mớ rau rừng xanh non, bị chuối rừng, gùi mật ong ngọt lịm còn nguyên cả tầng…

Chợ Nghĩa Đô gồm 3 dãy nhà chính, một dãy được sử dụng bày bán các mặt hàng nông cụ phục vụ sản xuất của nhân dân như: Dao, cuốc, xẻng, lưỡi cày… Hai dãy nhà còn lại là nơi trao đổi, mua bán các mặt hàng vải vóc, quần áo, giày dép, thổ cẩm, đồ trang sức.

Ngoài 3 dãy nhà chính còn nhiều gian hàng được dựng bằng gỗ ở xung quanh chợ. Riêng khu vực bán nông sản và thực phẩm được bố trí ở một khoảng sân khá rộng, khu vực này tập trung bán các mặt hàng như thịt lợn, bò, trâu, cá, rau quả, thóc, ngô… Đây cũng là khu vực thu hút đông người tham gia mua bán. Ở chợ phiên Nghĩa Đô, nhiều mặt hàng người dân không dùng tiền để mua, mà họ thường trao đổi với nhau những hiện vật. Họ thường mang xuống chợ con gà, chục quả trứng để đổi lấy cái chậu, cái nong, nia…

Nét độc đáo ở phiên chợ không chỉ thể hiện ở việc có nhiều thành phần dân tộc tham gia mà còn biểu hiện ở những mặt hàng mà đồng bào đem đến chợ bán. Những mặt hàng mà đồng bào mang ra chợ bán khá phong phú, chủ yếu là những sản vật của núi rừng. Cũng vì vậy mà những thứ họ mua về chủ yếu là những mặt hàng họ không tự sản xuất được như dầu hỏa, muối, kim chỉ, mì chính, đèn, pin…

Khi mua những mặt hàng này, họ thường tính theo các đơn vị đo lường đặc trưng của vùng họ như tính quả (trứng), tính con (gà) tính ống (ngô), tính sâu như sâu măng, sâu gừng… Hầu như tất cả khối lượng của các mặt hàng đều được người dân tính giá sẵn ở nhà và không cần cân kẹo gì cả, người mua cũng khó lòng có thể mặc cả được.

Mỗi dân tộc lại có cách bán độc đáo của riêng mình làm cho phiên chợ Nghĩa Đô thêm phần hấp dẫn. Đồng bào Mông rất “kiên định” trong việc giữ giá. Người mua có thể trả bớt hay trả thêm một chút cũng không làm sao mua được. Người bán nhất quyết bán với giá đã nói ban đầu. Còn đồng bào Tày lại khác, bán con vật gì đó phải bán cả đôi như đôi gà, đôi vịt, đôi lợn… Nếu khách muốn mua một con và trả giá có thể cao hơn nhưng nhất quyết không bán mặc dù có thể phải mang về vì không bán được.

Phiên chợ Nghĩa Đô còn là nơi đồng bào giới thiệu và bày bán những sản phẩm mang tính phong tục của mình như quần áo được may từ chính bàn tay của người trong bản, rượu ngô, rượu sắn thơm nồng được nấu từ những lò rượu truyền thống của người Mông, người Tày. Rồi những thúng xôi ngũ sắc dẻo thơm được xôi từ những hạt gạo nếp nương tròn mẩy, những que hương thơm ngào ngạt càng làm cho không gian chợ thêm ấm áp.

Đặc biệt hơn, ở Nghĩa Đô, người dân đi chợ không đơn thuần chỉ để mua bán mà còn là để đi chơi. Chính vì vậy, đồng bào đi chợ như đi hội với sự tấp nập, háo hức. Có khi chỉ một con gà, vài mớ rau, nải chuối hay một chục trứng cắp nách mà họ có thể đi bộ nửa ngày đường để xuống chợ. Người dân tới đây để giao lưu, trò chuyện để gặp gỡ bạn bè, trao đổi tâm tình.

Do vậy, phiên chợ Nghĩa Đô có ba khu rất rõ ràng. Một khu dành cho mua bán rau và các sản phẩm của người dân, một khu dành cho mua bán quần áo, đồ dùng trong nông nghiệp. Còn có khu ẩm thực dành riêng cho sự giao lưu, trò chuyện và tâm tình của người dân. Những nồi nước dùng bốc khói thơm ngào ngạt hòa cùng sự cay nồng của chén rượu ngô và những lời trò chuyện say sưa. Đó chính là tín hiệu của những mối tâm tình giao lưu của đồng bào tại phiên chợ Nghĩa Đô.

Háo hức hơn cả là những đứa trẻ được theo người lớn đi chợ. Những que kem mát lạnh hấp dẫn biết nhường nào, những túi bỏng ngô thơm nức khó lòng có thể dửng dưng, rồi hiệu cắt tóc ngay cổng chợ lúc nào cũng đông nghịt khách.

Chợ phiên Nghĩa Đô chỉ diễn ra trong buổi sáng với tất cả sự nhộn nhịp của nó. Người dân đi chợ như đi hội rồi khi ra về vừa thấy vui rồi lại thấy luyến tiếc. Đến với phiên chợ Nghĩa Đô, du khách mới cảm nhận được cái đẹp ẩn chứa trong đó, không phô trương, cầu kỳ mà mộc mạc, đượm tính nhân văn. Không gian phiên chợ không chỉ là không gian mua sắm mà còn là không gian của một ngày hội.

Du lịch, GO!

0 comments:

Post a Comment

Popular Posts